Bỏ qua tới nội dung chính

Chuyên mục

Tư tưởng, đạo đức, phong cách

8 bài học được biên tập theo chủ đề. Mỗi câu trong ngoặc kép đều đã đối chiếu nguyên văn trên nguồn chính thống — 32 trích dẫn, kèm số tập và số trang khi nguồn cung cấp.

Đây cũng là điểm neo của cả chuyên mục: mỗi câu chuyện địa phương ở Tân Thuận đều trỏ về một bài học tại trang này.

  • Lấy dân làm gốc

    Có một câu Bác Hồ nói rất giản dị mà nghe xong ai cũng hiểu: gốc có vững thì cây mới bền. Nhà nước, đoàn thể, phong trào — cái gì cũng vậy, gốc của nó là người dân. Bài học đầu tiên vì thế không phải là một lý thuyết cao xa, mà là một câu hỏi rất đời: việc mình đang làm, dân có thật sự là gốc của nó không?

    Ví dụ lịch sử: "Tuần lễ Vàng" 17–24/9/1945. Sau Cách mạng Tháng Tám, ngân khố quốc gia gần như trống rỗng. Chính phủ lâm thời phát động Quỹ Độc lập và "Tuần lễ Vàng", kêu gọi đồng bào tự nguyện đóng góp. Kết quả: nhân dân cả ba miền góp 370 kg vàng và 20 triệu đồng Đông Dương. Một chính quyền mới bảy tuần tuổi, không có gì trong tay ngoài lòng dân — và lòng dân đã đủ. Đó là "gốc" theo đúng nghĩa đen.

    Soi vào việc hôm nay

    Với cán bộ Mặt trận phường, "lấy dân làm gốc" là chuyện rất cụ thể: trước khi làm một việc, hỏi dân đã; trong khi làm, để dân cùng làm; làm xong, báo lại cho dân biết kết quả. Một con hẻm được sửa, một danh sách hộ khó khăn được lập, một khoản vận động được thu — nếu người dân trong khu phố không biết ai quyết, quyết trên căn cứ nào, thì việc dù tốt vẫn hụt mất phần gốc. Ngược lại, việc khó mấy mà dân đồng lòng thì thường xong nhanh hơn ta tưởng.

    1. Trong ba việc gần nhất tôi tham gia ở khu phố, việc nào người dân được hỏi ý kiến trước khi quyết, việc nào chỉ được thông báo sau khi đã quyết?
    2. Nếu ngày mai phải công khai toàn bộ danh sách hộ được hỗ trợ và lý do chọn, tôi có sẵn sàng dán lên bảng tin khu phố không? Nếu ngại, điều gì làm tôi ngại?
    3. Tôi có biết tên và hoàn cảnh của ít nhất năm hộ khó khăn trong địa bàn mình phụ trách, mà không cần mở sổ ra xem?
    Đọc bài học đầy đủ — 3 trích dẫn có nguồn

    Nước lấy dân làm gốc… Gốc có vững cây mới bền. Xây lầu thắng lợi trên nền nhân dân

    "Sáu điều không nên làm và sáu điều nên làm" (5/4/1948) · 5/4/1948

    Nguồn: hochiminh.vn(mở trong cửa sổ mới)

    TRÍCH DẪN CÓ NGUỒN

    Lưu ý khi trích dẫn: ĐÃ XÁC MINH nguyên văn. Lưu ý: hochiminh.vn dẫn hai chỗ khác nhau cho câu này (t.5 tr.286 và t.5 tr.410) — nhiều khả năng do khác lần xuất bản. Cần đối chiếu bản in trước khi ghi số trang lên bảng trưng bày.

  • Đại đoàn kết

    Đoàn kết không phải là chuyện ai cũng giống ai. Đoàn kết là chuyện những người khác nhau — khác nghề, khác tuổi, khác tôn giáo, khác hoàn cảnh — vẫn ngồi được với nhau vì một việc chung. Đó cũng chính là lý do Mặt trận tồn tại.

    Đoàn kết, đoàn kết, đại đoàn kết. Thành công, thành công, đại thành công

    Ví dụ lịch sử: Đại hội toàn quốc thống nhất Việt Minh – Liên Việt, 3–7/3/1951, tại xã Vinh Quang, huyện Chiêm Hóa, tỉnh Tuyên Quang. Đại hội thông qua nghị quyết hợp nhất hai tổ chức — Việt Nam độc lập đồng minh (Việt Minh) và Hội Liên hiệp quốc dân Việt Nam (Liên Việt) — thành Mặt trận Liên Việt, nhằm mở rộng khối đại đoàn kết toàn dân khi kháng chiến bước vào giai đoạn quyết liệt. Đây là bài học rất "Mặt trận": hai tổ chức đều mạnh, đều có công, nhưng chấp nhận hợp nhất để cái chung mạnh hơn.

    Soi vào việc hôm nay

    Ở một phường đông dân cư như Tân Thuận, "đại đoàn kết" trước hết là kỹ năng ngồi lại. Chủ nhà trọ và người thuê trọ, hộ kinh doanh mặt tiền và hộ trong hẻm, người sinh ra ở đây và người mới về ở vài năm, bà con có đạo và không có đạo — mỗi nhóm một mối quan tâm. Cán bộ Mặt trận không phải là người xóa đi sự khác nhau đó, mà là người tìm ra phần việc chung để tất cả cùng góp được. Ngày hội Đại đoàn kết toàn dân tộc mỗi năm chỉ thật sự có ý nghĩa nếu 364 ngày còn lại người ta vẫn nói chuyện được với nhau.

    1. Trong khu phố tôi, nhóm dân cư nào gần như chưa bao giờ xuất hiện trong các cuộc họp? Tôi đã thử tìm hiểu vì sao chưa?
    2. Lần gần nhất có mâu thuẫn giữa hai hộ hoặc hai nhóm, tôi đứng về phía nào — hay tôi đã tìm được phần việc mà cả hai bên cùng thấy đúng?
    3. Có việc chung nào ở khu phố mà nếu mời thêm một nhóm hiện đang đứng ngoài (người thuê trọ, thanh niên, người mới đến), việc sẽ tốt hơn hẳn?
    Đọc bài học đầy đủ — 3 trích dẫn có nguồn
  • Cần, kiệm, liêm, chính

    Bốn chữ này ngắn đến mức dễ bị đọc lướt. Nhưng Bác Hồ đã dành hẳn bốn bài báo liên tiếp chỉ để giảng bốn chữ ấy, mỗi chữ một bài. Ngắn không có nghĩa là dễ — và bốn đức này được Bác đặt ngang hàng với bốn mùa của trời, bốn phương của đất.

    Trời có bốn mùa: Xuân, Hạ, Thu, Đông / Đất có bốn phương: Đông, Tây, Nam, Bắc / Người có bốn đức: Cần, Kiệm, Liêm, Chính

    Ví dụ lịch sử: Vụ án Trần Dụ Châu, năm 1950. Trần Dụ Châu, Đại tá, Cục trưởng Cục Quân nhu, bị đưa ra xét xử về các tội biển thủ công quỹ, nhận hối lộ, phá hoại công cuộc kháng chiến. Ngày 5/9/1950, Tòa án binh tối cao mở phiên tòa đặc biệt tại thị xã Thái Nguyên, tuyên án tử hình và tước quân hàm Đại tá theo công lệnh của Đại tướng Võ Nguyên Giáp; hai người liên quan mỗi người 10 năm tù. Trần Dụ Châu làm đơn xin ân giảm — Chủ tịch Hồ Chí Minh bác đơn. Đây được xem là vụ xử tham nhũng đầu tiên của Nhà nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa, diễn ra giữa lúc kháng chiến gian khổ nhất, khi bộ đội còn thiếu ăn thiếu mặc.

    Soi vào việc hôm nay

    Ở cấp phường, "liêm" hiếm khi là chuyện phong bì lớn. Nó thường là những chuyện nhỏ đến mức người ta không gọi tên: một suất hỗ trợ được ưu tiên cho người quen, một khoản vận động không có sổ sách rõ ràng, một cái tên được thêm vào danh sách vì nể. "Kiệm" cũng vậy — không phải là hà tiện, mà là biết rằng mỗi đồng vận động được đều là đồng bà con nhịn bớt phần mình. Và "chính" thì đơn giản là: việc thẳng thì làm, việc không thẳng thì không làm, dù ai nói gì.

    1. Trong quý vừa rồi, có khoản thu — chi nào của khu phố mà nếu một người dân bất kỳ hỏi chi tiết, tôi không trả lời ngay được?
    2. Đã có lần nào tôi đưa hoặc giữ một cái tên trong danh sách hỗ trợ vì quan hệ chứ không vì hoàn cảnh? Nếu có, tôi định xử lý thế nào?
    3. Nếu phát hiện một đồng nghiệp làm sai một việc nhỏ, tôi sẽ nói thẳng với người đó, báo lên, hay bỏ qua? Điều gì quyết định lựa chọn của tôi?
    Đọc bài học đầy đủ — 6 trích dẫn có nguồn
  • Nói đi đôi với làm

    Người dân nhớ rất lâu những gì cán bộ làm, và quên rất nhanh những gì cán bộ nói. Bác Hồ hiểu điều đó, nên khi kêu gọi đồng bào nhịn ăn để cứu người đói, Người tự nhịn trước và mang phần gạo của mình đến góp trước tiên.

    Muốn hướng dẫn nhân dân, mình phải làm mực thước cho người ta bắt chước

    Ví dụ lịch sử: Cuộc lạc quyên cứu đói tại Nhà hát Lớn Hà Nội, cuối năm 1945. Ngày 28/9/1945, trên báo Cứu quốc, Hồ Chí Minh kêu gọi "sẻ cơm nhường áo", đề nghị đồng bào cả nước cứ 10 ngày nhịn ăn một bữa, mỗi tháng nhịn 3 bữa, đem gạo đó cứu dân nghèo — và nói rõ Người sẽ thực hành trước. Tại buổi khai mạc cuộc lạc quyên ở Nhà hát Lớn Hà Nội, Chủ tịch Hồ Chí Minh đem chính phần gạo nhịn ăn của mình đến góp trước tiên. Từ đó lan ra phong trào "hũ gạo cứu đói", "ngày đồng tâm nhịn ăn" khắp cả nước.

    Soi vào việc hôm nay

    Ở khu phố, uy tín của cán bộ Mặt trận không đến từ micro. Nó đến từ việc hứa họp lúc 7 giờ thì 7 giờ có mặt; nói sẽ trả lời trong ba ngày thì ngày thứ ba gọi lại, kể cả khi chưa có kết quả; vận động bà con giữ vệ sinh chung thì trước cửa nhà mình phải sạch. Một lời hứa nhỏ bị quên có sức phá hoại lớn hơn mười bài phát biểu hay. Ngược lại, chỉ cần giữ đúng vài lời hứa nhỏ, người dân sẽ tin cả những việc lớn hơn.

    1. Ba tháng qua tôi đã hứa với bà con những gì? Liệt kê ra giấy — bao nhiêu lời đã làm xong, bao nhiêu còn treo, bao nhiêu tôi đã quên mất là mình từng hứa?
    2. Có việc nào tôi vận động bà con làm mà chính gia đình tôi chưa làm không?
    3. Khi một việc hứa không làm được vì lý do khách quan, tôi có chủ động báo lại cho người dân, hay chờ họ hỏi rồi mới giải thích?
    Đọc bài học đầy đủ — 3 trích dẫn có nguồn
  • Gần dân và trọng dân

    Gần dân không phải là đi xuống dân. Trong thư gửi chính quyền các cấp ngay tháng thứ hai của nước Việt Nam mới, Bác Hồ viết rất rõ: các cơ quan từ toàn quốc cho đến các làng đều là công bộc của dân. Công bộc, tức là người làm công cho dân.

    các cơ quan của Chính phủ từ toàn quốc cho đến các làng, đều là công bộc của dân

    Ví dụ lịch sử: Sáng 12/1/1958 (23 tháng Chạp năm Đinh Dậu), Bác Hồ về xã Đại Thanh, tỉnh Hà Đông — nay thuộc Tả Thanh Oai, Thanh Trì, Hà Nội — giữa lúc bà con đang chống hạn. Chuyến đi không báo trước. Bác xắn quần đi thẳng ra cánh đồng nơi bà con đang tát nước, đến tàu tát của cụ Ba Lan thì mời cụ ra nghỉ và vào tát thay. Sự việc được ảnh và phim tư liệu ghi lại. Không có bục, không có băng rôn, không có bài phát biểu — chỉ có một người đứng cùng chỗ đứng của dân, làm cùng việc dân đang làm.

    Soi vào việc hôm nay

    Với cán bộ Mặt trận phường, "gần dân" đo được bằng những thứ rất tầm thường: đi bộ trong hẻm thay vì chỉ đi qua đường lớn; ghé nhà lúc bà con rảnh chứ không chỉ lúc mình rảnh; ngồi xuống ghế nhựa trước hiên nhà thay vì đứng ở cửa. "Trọng dân" thì đo bằng cách ta xưng hô, cách ta lắng nghe hết câu, cách ta không cắt lời một người đang bức xúc. Bà con phân biệt rất nhanh giữa người đến để hỏi và người đến để ghi biên bản.

    1. Tháng vừa rồi tôi vào bao nhiêu con hẻm trong địa bàn mình? Có hẻm nào tôi chưa bước chân vào lần nào trong năm nay không?
    2. Lần gần nhất có người dân nói với tôi bằng giọng bức xúc, tôi đã nghe hết câu chưa, hay đã ngắt lời để giải thích?
    3. Đối chiếu sáu lầm lỗi Bác nêu năm 1945 — trái phép, cậy thế, hủ hóa, tư túng, chia rẽ, kiêu ngạo — có lỗi nào tôi thấy mình hoặc tổ chức mình đang chớm mắc không?
    Đọc bài học đầy đủ — 5 trích dẫn có nguồn
  • Tự học và học tập suốt đời

    Có người nghĩ học là việc của tuổi trẻ, học xong là thôi. Bác Hồ nghĩ khác: học hỏi là việc phải tiếp tục suốt đời, vì thế giới ngày ngày đổi mới, nhân dân ngày càng tiến bộ — không học tiếp thì mình tụt lại phía sau chính người dân của mình.

    Học hỏi là một việc phải tiếp tục suốt đời… chúng ta phải tiếp tục học và hành để tiến bộ

    Bài nói tại lớp nghiên cứu chính trị khóa I, Trường Đại học Nhân dân Việt Nam · 21/7/1956

    Nguồn: Tạp chí Lý luận chính trị (lyluanchinhtri.vn)(mở trong cửa sổ mới)

    TRÍCH DẪN CÓ NGUỒN

    Lưu ý khi trích dẫn: ĐÃ XÁC MINH — Toàn tập, t.6, tr.134, Nxb Chính trị quốc gia, Hà Nội, 2011. Trích đoạn có lược bỏ (dấu ba chấm); nếu muốn in trọn câu, phải đối chiếu bản in.

    Ví dụ lịch sử: Chính hồ sơ ngoại ngữ của Nguyễn Ái Quốc – Hồ Chí Minh là bằng chứng. Tài liệu theo dõi của mật thám Pháp giai đoạn 1919–1923 ghi nhận trình độ ngoại ngữ của Người tăng dần qua từng năm: từ nhận xét nói tiếng Pháp còn hạn chế, đến ghi nhận nói và viết "rất tốt" tiếng Pháp, tiếng Anh, tiếng Tây Ban Nha và đọc được ít nhiều tiếng Ý. Đến bản khai năm 1935 tại Đại hội VII Quốc tế Cộng sản, Người tự khai biết tiếng Pháp, Anh, Việt, Ý, tiếng Quảng Đông, biết ít tiếng Đức và tiếng Nga. Và việc học không dừng lại khi đã là Chủ tịch nước: nguyên Phó Thủ tướng Vũ Khoan kể Bác để trong hộp thuốc lá những mảnh giấy, mỗi mảnh ghi 10 từ tiếng Nga để học dần, vì "ít dùng nên quên". Cuốn từ điển Nga – Pháp ở đầu giường Bác được cán bộ bảo tàng phát hiện có rất nhiều dấu ghi chú bằng mực và bút chì.

    Soi vào việc hôm nay

    Cán bộ Mặt trận hôm nay phải học những thứ mà mười năm trước chưa có: nộp hồ sơ trực tuyến, quản lý nhóm cư dân trên mạng xã hội, đọc hiểu một bảng dữ liệu, nhận biết tin giả trước khi lỡ chia sẻ. Không ai sinh ra đã biết những việc đó. Điều đáng học nhất ở Bác không phải là số ngoại ngữ, mà là thái độ: không xấu hổ vì chưa biết, chỉ ngại không chịu học. Người lớn tuổi trong khu phố hoàn toàn có thể học từ thanh niên, và ngược lại.

    1. Kỹ năng nào tôi đang né tránh vì nghĩ "già rồi, học không vào"? Ai quanh tôi có thể dạy tôi kỹ năng đó trong 30 phút?
    2. Ba tháng qua tôi đã đọc trọn vẹn được văn bản, cuốn sách hay tài liệu nào liên quan đến công việc của mình?
    3. Tôi có sẵn sàng nói "cái này tôi chưa biết, để tôi tìm hiểu rồi trả lời" trước mặt người dân không — hay tôi thường trả lời cho xong?
    Đọc bài học đầy đủ — 3 trích dẫn có nguồn
  • Chăm lo người yếu thế

    Một xã hội tốt không được đo bằng người khá nhất, mà bằng người khó nhất. Ngay giữa những ngày kháng chiến thiếu thốn nhất, Bác Hồ vẫn dành thời gian nghĩ đến thương binh, đến cha mẹ và vợ con của người đã ngã xuống, đến những người không còn sức lao động.

    Cứ 10 ngày nhịn ăn một bữa, mỗi tháng nhịn 3 bữa. Đem gạo đó (mỗi bữa một bơ) để cứu dân nghèo

    Ví dụ lịch sử: Chiều 27/7/1947, tại xã Hùng Sơn, huyện Đại Từ, tỉnh Thái Nguyên, một cuộc mít tinh lớn được tổ chức. Đại diện Ban Tổ chức trịnh trọng đọc thư của Chủ tịch Hồ Chí Minh. Kèm theo thư, Người gửi tặng một chiếc áo lụa, một tháng lương của mình, và một bữa ăn của nhân viên trong Phủ Chủ tịch. Từ cuộc mít tinh ấy, ngày 27/7 trở thành Ngày Thương binh toàn quốc, sau này là Ngày Thương binh – Liệt sĩ. Điều đáng chú ý: món quà không phải từ ngân sách, mà từ phần của chính Người và của những người làm việc cạnh Người.

    Soi vào việc hôm nay

    Ở phường, "người yếu thế" không chỉ là hộ nghèo trong danh sách. Đó còn là người già sống một mình không ai đưa đi khám; người khuyết tật không ra khỏi nhà vì hẻm không có lối cho xe lăn; công nhân mất việc chưa dám nói với ai; trẻ em theo cha mẹ ở trọ, học hành chông chênh; gia đình chính sách ngại phiền nên không đề đạt. Chăm lo người yếu thế, do đó, bắt đầu bằng việc đi tìm chứ không chờ người ta đến. Và cần nhớ một điều Bác đã dặn trong Di chúc: giúp để họ dần dần tự lực cánh sinh, chứ không phải để họ mãi phụ thuộc vào trợ cấp.

    1. Trong khu phố tôi, ai là người có thể đang rất khó khăn nhưng chưa từng có tên trong bất kỳ danh sách nào? Tôi có cách nào để biết?
    2. Những phần quà, suất hỗ trợ chúng tôi trao vừa rồi có giúp người nhận tiến tới tự lo được cho mình, hay chỉ đủ cho vài ngày?
    3. Khi trao quà, chúng tôi có làm điều gì khiến người nhận cảm thấy bị nhìn như "người được cho" không? Có thể làm khác đi thế nào?
    Đọc bài học đầy đủ — 4 trích dẫn có nguồn
  • Trách nhiệm phục vụ Nhân dân

    Đầu năm 1946, khi các nhà báo nước ngoài hỏi về chức vụ, Bác Hồ nói Người nhận chức Chủ tịch như một người lính vâng mệnh lệnh của quốc dân ra trước mặt trận, và bao giờ đồng bào cho lui thì Người vui lòng lui. Trách nhiệm phục vụ, hiểu cho đúng, bắt đầu từ chỗ đó: quyền là dân giao, nên phải trả lại bằng việc.

    Ví dụ lịch sử: Tổng tuyển cử đầu tiên, tháng 12/1945 – 6/1/1946. Trước cuộc bầu cử Quốc hội khóa I, 118 vị chủ tịch Ủy ban nhân dân và đại biểu các giới làng xã Hà Nội cùng ký một bản kiến nghị đề nghị Cụ Hồ Chí Minh được miễn phải ra ứng cử, vì đã được toàn dân suy tôn làm Chủ tịch. Người viết thư trả lời, cảm ơn và từ chối đặc cách, với lý do rất giản dị: mình là một công dân, không thể đứng ngoài thể lệ chung. Sau đó Người ra ứng cử tại Hà Nội như mọi ứng cử viên khác.

    Soi vào việc hôm nay

    Ở cấp phường, "phục vụ" không phải là một mỹ từ trong khẩu hiệu, mà là một chuỗi việc rất đo đếm được: hồ sơ nhận hôm nay trả hôm nào; ai đã cầm giấy tờ của dân; một cuộc gọi hỏi thăm khi hồ sơ chậm. Bài học sâu nhất từ chuyện năm 1945 là không nhận đặc cách cho mình: cán bộ và người thân cán bộ xếp hàng như mọi người, chờ như mọi người, chịu cùng một thể lệ như mọi người. Khi người dân thấy điều đó, họ tin cả hệ thống. Khi thấy ngược lại, một trường hợp nhỏ cũng đủ làm hỏng niềm tin nhiều năm gây dựng.

    1. Có thủ tục nào ở nơi tôi làm việc mà người quen được giải quyết nhanh hơn người lạ không? Nếu có, tôi có dám nêu chuyện đó ra trong cuộc họp gần nhất?
    2. Nếu người dân muốn biết hồ sơ của họ đang nằm ở đâu và bao giờ xong, họ có thể tự tra được không, hay bắt buộc phải gọi nhờ ai đó?
    3. Tôi đang giữ vị trí hiện tại vì công việc cần tôi, hay vì tôi đã quen với vị trí đó? Nếu ngày mai phải bàn giao, tôi đã ghi lại đủ để người sau tiếp tục được chưa?
    Đọc bài học đầy đủ — 5 trích dẫn có nguồn

    Tôi tuyệt nhiên không ham muốn công danh phú quý chút nào… Tôi chỉ có một sự ham muốn, ham muốn tột bậc, là làm sao cho nước ta được hoàn toàn độc lập

    "Trả lời các nhà báo nước ngoài", báo Cứu quốc số 147 · 21/1/1946

    Nguồn: Bảo tàng Hồ Chí Minh (baotanghochiminh.vn)(mở trong cửa sổ mới)

    TRÍCH DẪN CÓ NGUỒN

    Lưu ý khi trích dẫn: ĐÃ XÁC MINH nguyên văn — Toàn tập, Nxb Chính trị quốc gia, Hà Nội, 2011, t.4, tr.187–188. Trích đoạn có lược bỏ; phần tiếp theo thường được dẫn là "…dân ta được hoàn toàn tự do, đồng bào ai cũng có cơm ăn áo mặc, ai cũng được học hành" — phần này chưa xác minh được nguyên văn trên trang đã tải, xem mục Tự đánh giá của bản thảo gốc.

Ghi chú biên tập

Mọi tư liệu trong chuyên mục đều ghi rõ nguồn và tình trạng quyền sử dụng. Nội dung chưa thẩm định không hiển thị công khai.

Chú giải tình trạng quyền sử dụng
  • PHẠM VI CÔNG CỘNG
    Tư liệu đã hết thời hạn bảo hộ hoặc vốn thuộc phạm vi công cộng.
  • ĐƯỢC PHÉP SỬ DỤNG
    Chủ sở hữu quyền đã cho phép chuyên mục sử dụng.
  • TRÍCH DẪN CÓ NGUỒN
    Trích một phần, có dẫn nguồn đầy đủ.
  • CHƯA RÕ QUYỀN
    Chưa xác định được chủ sở hữu quyền. Chưa dùng ở vị trí trang trọng.
  • TƯ LIỆU MINH HỌA TẠM
    Ô giữ chỗ để duyệt bố cục. Không phải tư liệu thật, không được công khai.